• youtube
  • facebook

Tình yêu ở lại những nương ngàn

Tây Bắc, mái nhà của những nương đồi bát ngát đang mùa về. Cuối tháng 9, đầu tháng 10, bây Bắc ở trong cái thì đẹp nhất năm.

Người ta đến đây rồi mãi thẩn thơ mê mẩn hết tháng ngày, tận khi mùa đã qua đi mà lòng vẫn bồi hồi lưu luyến. Người trở về dưới xuôi mà lòng thì mãi ở lại với nương ngàn.

tay bac

Tình yêu ở lại những nương ngàn. Ảnh: Tâm Bùi

Lúa như một đặc sản của Tây Bắc vậy. Nó có một sức hút lạ kỳ. Người ta có thể bỏ quên công việc, leo đèo đổ dốc cả ngàn cây số chỉ để đón chờ một vài ngày đep đẽ nhất của vụ lúa vùng cao. Lúa của Tây Bắc không chỉ là hạt gạo ta ăn mỗi ngày, chất chứa trên nương là hàng ngàn câu chuyện để thương để nhớ, để tình yêu gieo hạt, nảy mầm.

tay bac

Những nhớ thương gieo mầm từ những màu bình dị. Ảnh: Tâm Bùi

Mỗi người khi đứng trước thảm lúa vàng Tây Bắc sẽ dành lại cho mình chút chút nỗi niềm nào đó. Họ gửi gắm vào những câu thơ, đôi ba con chữ, vài bức ảnh hay đoạn phim ngắn trong veo thoang thoảng mùi lúa. Tôi thích ảnh của Tâm Bùi, những bức ảnh không quá màu mè, giản dị một cuộc sống rất đời một cách chau chuốt, mẩn mỉ. Nên ngắm lúa của anh, tôi cảm giác động lòng như những gì đã tự mình từng cảm nhận, thêm vài đó một chút chiêm nghiệm sâu sắc hơn.

Lào Cai: Bắt giữ 2 đối tượng tàng trữ trái phép chất ma tuý
Kiểm tra lô hàng có dấu hiệu bất thường tại Cửa khẩu Kim Thành
Thi tốt nghiệp THPT đợt 2: Những tỉnh nào sẽ gửi thí sinh thi ở địa phương khác?

tay bac

Vẻ đẹp giản đơn. Ảnh: Tâm Bùi

Xin cóp nhặt lại đôi lời chia sẻ: “Bất cứ điều gì cũng có vẻ đẹp riêng của nó, chỉ là ta có đứng đủ gần để vẻ đẹp đó được thu vào tầm mắt, đủ xa để những bụi bẩn bị hoà vào khoảng không, và đủ lâu để bắt gặp thời điểm chín muồi”. Mọi thứ đều có nhiều hơn một góc hình mà ta vẫn tưởng.

tay bac

Những góc hình khác. Ảnh: Tâm Bùi

Tây Bắc thường khiến người ta phát cuồng lên với những óng ánh lên nương, nháo nhác nhau đi tìm những khoảng trời vàng rực đông đúc. Bởi trong đôi mắt kẻ si tình, khi đó nương ngàn đẹp đẽ nhất, thu hút nhất. Nhưng, phải chăng vẻ đẹp đó là điều duy nhất?

Nữ sinh viên mắc Covid-19 dương tính trở lại sau 4 ngày xuất viện
Trốn nã từ Thủ đô lên Lào Cai vẫn bị bắt giữ
Hy hữu: em bé “đẻ rơi” trên xe khách ở Lào Cai

tay bac
 
Điều gì đẹp đẽ nhất? Ảnh: Tâm Bùi

Đôi khi, mẩm mê với sự tròn trịa hoàn hảo của mùa mà người ta quên đi một Tây Bắc đời thường vang vảng mùi khói rơm sau vụ. Ngày hôm trước còn ruộm vàng, ngày hôm sau thửa ruộng đã gặt trơ gốc rạ, rơm được chất thành đống cao, thơm thơm cả khi đã đốt thành tro để bón ruộng. Khói rơm ở phía xa, lảng lảng bay bay trong không khí, tụm lại thành đám rồi tan ra mỗi phương một chút như những nét vẽ nhiệm màu.

tay bac

Những đám khói nhiệm màu. Ảnh: Tâm Bùi

Vài kẻ thi sĩ lang thang gặp gỡ đôi lần rồi trở nên nhớ nhung cái màu khói ấy, cái thứ “khói lam chiều” ám ảnh từng câu từ, nỗi nhớ trong văn chương. Có những khi, nó gợi về Tây Bắc còn nhiều hơn cả những câu chuyện kể. Người ta trở lên xúc động hơn ngay cả khi chẳng một ai thốt nên lời. Khói làm cay mắt hay khói vấn vít trong tim, chẳng phân biệt nổi.

tay bac

Những ám ảnh hơn cả lời nói. Ảnh: Tâm Bùi

Cậu bé chân trần đi bộ đường núi, vác cây măng trên vai gửi tặng người dân ở tâm dịch
Xe ben tuột dốc, cán qua người phụ nữ chết thảm
Phát hiện thêm một cơ sở livestream bán hàng lậu tại Lào Cai

Tây Bắc còn có những gì? Phải chăng là tiếng lũ chó sủa vảng trên ruộng đồi? Phải chăng là tiếng con nít cười khành khạch rồi lăn ra khóc, nước mắt nước mũi giàn dụa trên đôi mặt lấm lem? Phải chăng là tiếng người lớn gọi nhau váng cả rừng mà không thèm ý nhị? Có lẽ, mỗi người mỗi khác, mỗi người một hồi ức, để nhớ, để thương rồi để tìm về.

tay bac

Mỗi người dành riêng cho mình một góc để hoài niệm. Ảnh: Tâm Bùi

Tôi, giống như hàng triệu kẻ hít thở mùi khói xe phố xá mỗi ngày, lang thang, trốn tránh cuộc sống đôi lần trong năm để kiếm tìm một khung trời tĩnh tại, lẩn thẩn theo những đoạn đường đèo tìm đến Tây Bắc như một thói quen. Chúng tôi là khách trọ, là kẻ tìm đến rồi bước đi, là kẻ chẳng đời nào đánh đổi cuộc sống tấp nập của mình để ở lại Tây Bắc nhưng nhớ Tây Bắc ngay cả trong giấc mơ hè.

tay bac

Đằng sau phố xa. Ảnh: Tâm Bùi

Có quá nhiều thứ trong cuộc đời này khiến chúng ta chẳng thể nào buông bỏ, mỗi lựa chọn sẽ để lại một nỗi nhớ trong tâm trí. Nhớ về rừng núi, nương ngàn, nỗi nhớ hồn nhiên như lũ trẻ cởi truồng tắm suối vậy. Những cuộc dạo chơi Tây Bắc như cách tìm về với bản nguyên sau hàng trăm năm dựng xây phồn hoa đô thị. Tự hỏi chính bản thân mình những hồn nhiên sống như cỏ cây, như gốc rễ con người bao lâu nay đi đâu mất.

Có những người chưa một lần rời khỏi nơi họ sinh ra. Giống như người ở vùng cao quanh năm chỉ biết đến nương rẫy, giống như ông bà tôi cả tội đời quanh quẩn từ ngôi làng thuở trước đến ngôi nhà con con bé bé hôm nay. Có cơ hội để đi là niềm hạnh phúc. Đi để biết những mảng màu khác nhau, để gặp những con người lạ lẫm, để nhớ để dành lại tình yêu nơi mảnh đất đã từng gặp đôi lần.

create

Iki Oleo/ mytour.vn